Trang chủ » Hàn Quốc - hành trình tìm về kỷ niệm

Hàn Quốc - hành trình tìm về kỷ niệm

(Ngày đăng: 11-08-2014 16:01:10)
icon facebook   icon google plus  
Tôi sẽ còn trở lại Hàn Quốc một ngày không xa. Dù không còn đi công tác, nhưng tôi muốn đưa con mình quay trở lại đó, để chỉ cho con thấy một đất nước xinh đẹp đến thế nào và con người nơi đây tuyệt vời biết bao.

“Hành trình tìm về kỷ niệm” có lẽ là cụm từ mô tả chính xác nhất những gì tôi đang nghĩ về Hàn Quốc. Tôi luôn tự hào với bạn bè là tôi được biết cả bốn mùa của xứ sở kim chi và mỗi mùa lại để lại trong tôi một ấn tượng riêng không thể phai mờ. Đó là mùa xuân với sắc hoa đỗ quyên rực rỡ khắp nơi, với những cây hoa anh đào mang một vẻ đẹp nhẹ nhàng mà tỏa sáng cả con đường, đặc biệt là ở Yunjungno. Đó là mùa hè với hàng cây xanh mướt trải dài trong nắng sớm. Tôi đã ngất ngây khi đến Namison, hòn đảo nhân tạo hình chiếc lá quen thuộc với người Việt Nam qua bộ phim Bản tình ca mùa đông, như một bức tranh lãng mạn với những đôi tình nhân chở nhau bên dưới vòm cây xanh như ngọc bích. Đó còn là mùa thu ngập sắc màu từ vàng đến tím của lá cây buổi giao mùa. Tôi ngỡ mình đang mơ khi đứng từ trên đỉnh núi nhìn xuống mái chùa nằm giữa rừng cây với lá vàng, lá đỏ khoe sắc. Và đó còn là mùa đông phủ tuyết trắng xóa trên những con đường, cành cây, ngọn cỏ.

SuriMountain.JPG

Hàn Quốc đối với tôi vừa thân thuộc, vừa đáng ngưỡng mộ. Đầu tiên có lẽ là sự tương đồng về văn hóa. Tôi đã cảm nhận được tình người ấm cúng, sự giúp đỡ thân thiện, nhiệt tình từ những người bản xứ dành cho một cô gái xa nhà. Tôi cũng ngạc nhiên vô cùng khi thấy những cây rơm trên cánh đồng ở một miền quê bình dị, với máy cày, ruộng lúa. Tôi hòa mình vào những quán hàng rong ven đường, chui vào chiếc lều nhỏ húp xì xụp cốc nước canh ấm, xuýt xoa ăn miếng teokbokki trong ngày mùa đông giá lạnh hay đơn giản chỉ là thử một bắp ngô luộc có vị mặn là lạ của một bà cụ bán trên phố cho quên đi nỗi nhớ nhà.

Tôi cũng thấy sự chăm chút của các bà nội trợ Hàn Quốc cho bữa cơm gia đình với rất nhiều món ăn, rất nhiều gia vị và… rất nhiều bát đĩa. Tôi vẫn thường trêu đùa các chị, các mẹ là những người anh hùng của gian bếp khi có thể chuẩn bị và dọn dẹp mỗi bữa ăn thế này. Giữa một xã hội phát triển hiện đại, đất nước này vẫn giữ được nét văn hóa đặc trưng rất riêng của mình và điều đó khiến tôi cứ mải miết tìm hiểu mãi không ngừng nghỉ. Tôi phát hiện ra đám cưới ở Hàn Quốc cũng khá giống đám cưới ở Việt Nam ngày nay, nhưng tôi rất thích thú khi nhìn những lễ nghi truyền thống phía sau hội trường, nơi cô dâu chú rể bái lạy bố mẹ, và nhận quà tặng từ bố mẹ, đặc biệt là màn tung hạt dẻ, tượng trưng cho số con mà họ được cầu chúc trong tương lai.

Tôi cũng tìm được sự đồng cảm từ những người bạn Hàn Quốc với Phật giáo. Tôi thích đến những ngôi chùa của xứ sở này, đặc biệt là những ngôi chùa ẩn mình trên núi, với không gian xanh tĩnh lặng bao bọc quanh những bảo tháp và nhà lễ, tiếp chuyện các nhà sư để nghe giáo lý. Tôi đã được dạy rất nhiều ở đó, dù vốn tiếng Hàn của tôi gần như chẳng có gì, nhưng tôi vẫn có một sự liên kết gần gũi kỳ lạ khi chúng tôi dùng những từ đơn giản, pha lẫn tiếng Anh, và cả ngôn ngữ của chân tay nữa.

Thế nhưng bên cạnh một Hàn Quốc nổi tiếng truyền thống với món kim chi đi vào từng bữa ăn mỗi ngày, là một Hàn Quốc năng động, phát triển với tốc độ đáng ngạc nhiên. Tôi đã rất sốc khi bắt guồng công việc với các đồng nghiệp nơi đây, nhưng dần dần tôi nhận ra sự đam mê cống hiến cho đất nước của họ khi họ chỉ đơn giản nói với tôi rằng “Hàn Quốc không có nhiều tài nguyên thiên nhiên, nên con người chính là tài nguyên quan trọng nhất để chúng tôi có được sự phát triển như bây giờ”. Quả đúng thế thật, nếu bạn có cơ hội, hãy đến trung tâm thủ đô Seoul để thấy một cuộc sống dường như không bao giờ ngơi nghỉ ở nơi này cả ngày lẫn đêm, người, xe nhộp nhịp, tấp nập như mắc cửi.

Hàn Quốc là đất nước không bao giờ nhàm chán cho khách du lịch. Bạn là người trẻ, thích những nơi giải trí cho thanh niên, hãy thử đến các công viên như Seoul Grand Park hay xa hơn một chút là Everland, một trong mười công viên thu hút nhất thế giới  với vô vàn các trò chơi hiện đại, hấp dẫn. Còn nếu bạn thích không khí yên tĩnh để thư thái, đất nước này có rất nhiều các địa danh du lịch như các cung điện hay lăng mộ của các triều vua, các bảo tàng trong đó tôi ấn tượng nhất là bảo tàng chiến tranh và bảo tàng kim chi. Tôi bị mê hoặc bởi vô số loại kim chi và các công đoạn làm kim chi trong bảo tàng Pulmuone, nhưng lại ám ảnh bởi bức tượng ở bảo tàng chiến tranh với cảnh người cha, người mẹ kéo con mình quay trở lại, để không bắn súng vào chính anh em dân tộc mình…

 

Tôi còn nhiều trải nghiệm không thể kể sao cho hết. Đó là bãi biển Sokcho với màu nước xanh trong vắt trên nền cát trắng, nơi bạn có thể ghé thăm trên chặng đường đến với núi Seoraksan phong cảnh hữu tình nổi tiếng nhất Hàn Quốc. Đó là chợ sâm ở Geumsan nơi những củ sâm, bên cạnh món kim chi trở thành điều không thể không nhắc đến khi nghĩ về Hàn Quốc. Tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy ở chợ sâm này họ bày bán rất đơn sơ trong những chiếc túi to hay những khay nhựa, nhưng lại rất nhẹ nhàng với từng đoạn rễ nhỏ tý xíu. Hay đơn giản, chỉ là những buổi chiều tà, chúng tôi cùng đứng bên bờ sông Hàn, chờ đêm xuống để ngắm những ánh đèn điện lấp lánh tỏa sáng dưới mặt nước và xem thả diều.

Tôi đã bắt gặp vài cặp vợ chồng đa văn hóa Hàn Quốc - Việt Nam ở đây, và các cô gái đều rất hạnh phúc với lựa chọn cuộc đời của họ. Tôi mừng cho họ vì đã tìm được người đàn ông yêu thương mình dù không cùng một đất nước.

 

Tôi càng viết, những kỷ niệm trong tôi lại cứ ùa về, giống như tôi đang đi giữa những con phố tấp nập nhưng không có còi xe inh ỏi. Tôi tiếc là mình vẫn còn biết quá ít về con người, đất nước nơi này vì còn nhiều điều vẫn chưa được khám phá. Tôi sẽ còn trở lại nơi đây vào một ngày không xa. Dù không còn đi công tác nữa, nhưng tôi muốn đưa con mình quay trở lại đó để chỉ cho con tôi thấy Hàn Quốc đẹp đến thế nào và con người nơi đây tuyệt vời đến thế nào. Tôi sẽ truyền lại tình yêu với xứ sở này của mình cho con tôi, chắc chắn là như thế.